Bức thư của thủ lĩnh da dỏ - Lời cảnh tỉnh từ quá khứ
https://soha.vn/buc-thu-cua-thu-linh-da-do-loi-canh-tinh-tu-qua-khu-trong-nhung-ngay-amazon-bung-chay-2019090311492939rf2019090311492939.htm
https://www.facebook.com/IQFact/posts/1563461550488440
Điều gì sẽ xảy ra khi mà những góc rừng kín đáo nặng mùi con người và những gò đồi chín vàng thơ mộng lại bị vấy bẩn bởi đường dây vô tuyến? Những cánh rừng sẽ ở đâu? Biến mất! Cánh chim đại bàng sẽ ở đâu? Biến mất!
165 năm về trước, khi mà các bộ lạc da đỏ còn phổ biến ở
phía Đông nước Mỹ, nhu cầu phát triển kinh tế của chính phủ
Washington đã yêu cầu thêm nhiều diện tích đất mới. Trước “đề
nghị” ký hiệp định mua đất của Tổng thống Mỹ thứ 14 là
Franklin Pierce, tù trưởng của bộ tộc da đỏ Susquamish khi ấy là
Seattle đã có bài diễn văn hùng hồn và đau đớn.
Bài
diễn văn này đã trở nên nổi tiếng, là bài học còn mãi lưu
truyền và cảnh báo cho nhân loại về một tương lai diệt vong khi
tách rời với mẹ thiên nhiên.
Trong những ngày Amazon đang
bùng cháy, thân gửi bạn đọc những ngôn từ đầy xúc động, xót
xa ấy để chúng ta cùng hiểu: Thiên nhiên, môi trường chính là
số phận của loài người.

Bức thư thủ lĩnh da đỏ gửi Tổng thống Mỹ làm lay động nhiều thế hệ vì thông điệp ý nghĩa (Ảnh: lailuminacion)
Tổng thống Mỹ gửi lời: Ông ấy muốn mua đất của chúng tôi.
Nhưng
sao ông ấy có thể mua bán được bầu trời xanh? rồi cả đất mẹ
thiêng liêng này? Điều này thật lạ lùng. Nếu chúng tôi chẳng
sở hữu khí trời tươi mới và dòng nước long lanh, làm sao các
ông có thể mua được?
Mỗi tấc đất đều thiêng liêng với
đồng bào tôi, từng lá thông óng ánh, từng bờ cát vàng, mỗi
hạt sương sớm trong những khu rừng rậm rạp, những đồng cỏ xanh
và tiếng ve kêu rào rạc. Tất thảy đều chảy trong huyết mạch,
lưu truyền trong kí ức của mỗi chúng tôi.
Chúng tôi biết
từng dòng nhựa sống trong hàng cây ấy như biết rõ dòng máu
chảy trong huyết quản. Chúng tôi, là một phần của đất mẹ và
đất mẹ cũng là một phần của chúng tôi. Những bông hoa ngát
hương là chị em của chúng tôi.
Từng con gấu, con hươu và
đại bàng vĩ đại đều là anh em của chúng tôi. Từng mỏm đá,
từng giọt sương trên bãi cỏ, từng sinh linh nhỏ bé và cả con
người, cùng thuộc một gia đình.
Dòng nước êm ả chảy qua
con suối bờ sông không chỉ là nước, nó là máu của tổ tiên
chúng tôi. Nếu chúng tôi phải bán đi đất đai của mình, các ông
hãy nhớ rằng nó là thiêng liêng. Từng tia sáng chói chang từ
mặt hồ này vẫn đang kể những câu chuyện về cuộc đời của đồng
bào tôi. Dòng nước, vẫn đang róc rách tiếng thì thầm của cha
ông.
Những dòng sông là người anh em của chúng tôi, giúp
chúng tôi nguôi đi cơn khát. Những dòng sông đã đưa thuyền chúng
tôi đi xa và nuôi lớn bao thế hệ. Các ông phải nhớ đối xử tử
tế với dòng sông như anh em của mình.

Nếu
chúng tôi bán đất đi, hãy nhớ trân trọng bầu không khí quý
báu ấy, thứ đã thổi linh hồn cho những gì mà nó kề bên che
chở. Cũng chính bầu không khí này, cha ông tôi đã hít hơi thở
đầu tiên và trút hơi thở cuối cùng. Chính ngọn gió này đã cho
lũ trẻ của chúng tôi sức sống mãnh liệt.
Nên
nếu chúng tôi bán đất, người da trắng phải gìn giữ nó và
biến đây thành nơi liêng thiêng, nơi mà ai - dù trắng hay đen,
cũng có thể đến để hít một hơi thở ngọt bùi, vị của hương
hoa đồng cỏ.
Các ông sẽ dạy lũ trẻ điều mà chúng tôi
dạy những đứa trẻ của mình chứ? Rằng Trái Đất là mẹ thiêng
liêng? Và điều gì xảy đến với Trái Đất, rồi sẽ xảy đến với
những người con này.
Chúng tôi biết rằng: Trái Đất không
thuộc về con người, con người mới thuộc về Trái Đất. Tất cả
mọi thứ đều kết nối như dòng máu cùng chảy trong huyết quản
kết nối con người chúng ta với nhau. Con người không kiến tạo
nên chiếc tổ sống này, con người chỉ là sợi tơ trong đó mà
thôi. Điều gì con người làm với chiếc tổ này, cũng là đang
ảnh hưởng tới chính bản thân.
Chúng tôi chắc chắn: Chúa
trời của các ông cũng là Chúa trời của chúng tôi. Trái Đất là
điều quý giá với Chúa và làm tổn hại đến nó chính là sự
khinh rẻ với bậc kiến tạo này.
Dẫu định mệnh của các
ông vẫn là một bí ẩn với chúng tôi. Nhưng điều gì sẽ xảy ra
khi những đàn trâu cứ thế bị tàn sát? Từng đàn ngựa hoang kiêu
hãnh bị thuần hóa? Điều gì sẽ xảy ra khi mà những góc rừng
kín đáo nặng mùi con người và những gò đồi chín vàng thơ
mộng lại bị vấy bẩn bởi đường dây vô tuyến? Những cánh rừng
sẽ ở đâu? Biến mất! Cánh chim đại bàng sẽ ở đâu? Biến mất!

Và
việc nói lời tạm biệt với những đàn, những đồng ấy bằng
cách tận diệt như một thú vui có nghĩa gì? Là sự kết thúc
của việc “sống”, sự bắt đầu của những ngày tháng “sinh tồn”.
Và
rồi khi mà người da đỏ cuối cùng đã biến mất cùng với sự
hoang dã này, với những kí ức cuối cùng của anh ấy về bóng
mây trôi qua đồng cỏ, liệu những bờ cát và vạt rừng này có
còn ở đây không? Liệu tinh thần ấy còn đọng lại chút nào ở
nơi này?
Chúng
tôi yêu Trái Đất này như cách mà đứa bé sơ sinh yêu từng nhịp
đập con tim của người mẹ. Vậy nên, nếu chúng tôi bán đất, hãy
yêu thương nó như cách mà chúng tôi đang coi nó như mẹ của
mình.
Hãy quan tâm nó, như cách mà chúng tôi vẫn đang quan
tâm. Và hãy luôn ghi nhớ kí ức về mảnh đất này vẹn nguyên như
khi các ông nhận nó từ chúng tôi. Hãy gìn giữ mảnh đất này,
cho con cháu của tất cả chúng ta và yêu nó như cách mà Chúa
trời yêu thương ta.

Chúng
tôi là một phần của đất mẹ và các ông cũng vậy. Trái Đất
này rất quý giá với chúng tôi và cũng quý giá với các ông.
Cuối
cùng, chúng tôi biết rằng chỉ có một Chúa trời. Không một ai,
dù là da đỏ hay da trắng bị tách rời. Chúng ta, vẫn luôn mãi
là anh em.”
(Theo MINH LỘC/ Helino)
-------------
Cách ngôn của người Da đỏ Cree không bao giờ cũ:
-------------
Cách ngôn của người Da đỏ Cree không bao giờ cũ:
“Chỉ sau khi cái cây cuối cùng bị đốn xuống, chỉ sau khi dòng sông cuối
cùng bị nhiễm độc, chỉ sau khi con cá cuối cùng bị đánh bắt, thì chúng
ta mới nhận ra rằng mình không thể ăn được tiền.”
"“Only when the
last tree has been cut down, the last fish been caught, and the last
stream poisoned, will we realize we cannot eat money.”
(Cre: Hóng)
#NP
#NP
Comments
Post a Comment